Sign in to follow this  
Followers 0
mrcool

[Truyện tình cảm gay] On The Bus

2 posts in this topic

555a20f24b1f1.jpg

 

Tác giả: Lili
Thể loại: SA, romance
Nguồn: VNFiction

————******————

1. Thêm một đợt gió quất ngang cành cây, quét sạch những chiếc lá còn sót lại. Cậu khẽ co người. Gío luẩn quẩn bên dưới làm những bước chân trở nên ngắn ngủn.

Mỗi sáng, cậu bước ra khỏi nhà, đi ngược lên phía trước một đoạn và chờ xe bus. Tất cả mất năm phút.

Cậu có một lịch làm việc khoa học và chưa khi nào cậu sai giờ.

Cậu cố bước nhanh hơn. Nhưng một tiếng động vang lên khiến cậu dừng lại. Gío làm chệnh choạng tay lái, cậu bé đưa báo ngã xuống lề đường. Cậu vội chạy lại, đỡ cậu bé dậy, dựng lại xe và đuổi theo những tờ báo bị gió cuốn đi.

Cậu bé mỉm cười ngượng ngùng cảm ơn cậu. Cậu bé xin lỗi vì đã làm phiền cậu.

Cậu chợt nhớ ra. Cậu lao đi thật nhanh. Nhưng đã muộn. Chiếc xe từ từ lướt qua cậu.

Lần đầu tiên, cậu nhỡ xe.

*****

Cậu co ro trong cái lạnh, sâu trong túi áo khoác, những ngon tay run lẩy bẩy.

Bầu trời dần sáng ra, nhiều gương mặt còn ngái ngủ bước đến. Xe đỗ lại. Họ ùa lên xe. Cậu không thể tin được một chiếc xe lại có thể chứa nổi tất cả bọn họ. Dù loại xe này vốn rộng hơn những cái khác. Xe chia làm hai khu: trên, dưới với những chiếc ghế đôi, còn ở giữa là một khoảng trống. Nó khiến cậu có cảm giác thoải mái, rằng đây không đơn thuần là một chiếc xe chở …người.

Cậu bị đẩy vào khoảng trống, mặt cậu sát rạt với tấm kính. Đây là chiếc xe kinh khủng nhất mà cậu từng biết. Cậu thậm chí không thể quay đầu lại. Giày của cậu không thể nhúc nhích nổi một chút. Và dường như giày của ai cũng vậy.

Cậu không thể hiểu nổi. Tại sao mọi người vẫn cố ngủ thêm vài phút để rồi phải chen chúc nhau như thế này. Nhưng điều đáng sợ hơn là ai cũng bình thản gật gù trong khi chiếc xe hết lượn bên này lại vòng bên kia.

Một lũ người không sợ chết.

Chẳng ai để ý là cậu thực sự hoảng hốt. Chiếc xe như sắp đổ xuống mặt đường và trán cậu sẽ đập vào kính mất. Cậu nhắm mắt lại trước quán tính khủng khiếp ấy.

Rồi một bàn tay đặt lên tay cậu và nắm chặt nó. Trán cậu chạm vào thứ gì đó ấm áp và mảnh khảnh.

Trước khi cậu kịp mở mắt ra, có tiếng nhẹ nhàng bên tai cậu:

‘Cậu có sao không.’

Cậu luống cuống nhận ra người này đang ôm lấy cậu bằng một tay và hơi thở hắn đang phả lên tóc cậu.

‘Làm cái gì thế?’

Chiếc xe lại chòng chành. Cậu lại nhắm mắt. Nhưng bàn tay ấy vẫn ở đó, ngăn cách trán cậu với tấm kính.

‘Không sao chứ.’

Rõ ràng hắn đang cho là hắn có lý do chính đáng cho những hành động kì quái này.

Cậu thấy bực bội ‘ Bỏ tôi ra!’

Hắn khẽ cọ mũi trên tóc cậu, vẫn giọng bình thản ‘ Nhưng người cậu lạnh lắm’

‘Không liên quan ai hết!’

‘Tôi đâu muốn cậu bị lạnh chứ.’

Hắn khẽ siết vòng tay lại, ôm cậu chặt hơn, tựa đầu lên tóc cậu.

Cảm giác ấy có giống như khi cậu thấy một em bé đang khóc ré lên và cậu muốn em ấy đừng khóc nữa, đừng tự làm đau cuống họng của mình nữa.

Nhưng để một tên con trai ôm chặt cứng thế này thật là tệ. Cậu nói bằng giọng nghiêm túc nhất ‘ Bỏ tôi ra!’

‘Chỉ cho đến khi cậu hết lạnh.’

Tên chết tiệt. Cậu chẳng thể cựa quậy nổi và mỗi khi chiếc xe định ngã xuống mặt đường, những đầu ngón tay hắn lại vuốt ve trán cậu. Điều này làm cậu thêm tức giận.

‘Sàm sỡ.’

‘Không phải mà.’

Giống như cậu là gối ôm của hắn vậy. Mà gối ôm thì phải chịu đựng. Cậu lại đang chịu đựng.

Cơn giận làm cậu quên mất những hàng cây cao lớn-dấu hiệu đầu tiên của trường học. Cậu chỉ chợt nhận ra khi môi hắn chạm tóc cậu ’ Tạm biệt’

Hắn buông cậu ra và bỏ đi. Nếu cậu quay lại và cố nhìn theo, cậu sẽ thấy hắn. Nhưng cậu đã đứng im, chờ mọi người xuống hết, mới cất bước.

Chuyện cứ như một giấc mơ, lạ lẫm và đẹp đẽ.

2. Gío đang cố bẻ cong cành cây. Cậu thấy an tâm khi không có ai ở ngoài đường, không có bất cứ cậu bé đưa báo nào.

Nhưng phía trước cậu là một con chó. Nó đang cố phá tan những khóm hoa vàng. Những khóm hoa rực rỡ và đáng yêu trên nền bức tranh mùa đông lạnh lẽo. Khóm hoa đem lại niềm vui cho những kẻ tình cờ lạc bước trên con đường tràn ngập gió này. Khóm hoa tuyệt vời ấy giờ trông bé bỏng và hết sức thảm thương.

Cậu cầm đá ném nó. Nhưng nó chỉ bất ngờ, không thèm lui một bước, quay về phía cậu và sủa dữ dội. Cậu thấy lúng túng. Sao nó không sợ chứ?

Cậu đứng nhìn nó, cho đến khi ánh đèn của chiếc xe từ xa lấp lánh, cậu mới quăng cả cái cặp vào nó.

Con chó bỏ chạy. Cậu lại nhỡ xe.

Cậu có một lịch làm việc khoa học, không có nghĩa là cậu sẽ luôn đúng giờ.

Nhưng cậu chẳng thất vọng. Cậu chỉ thấy bồn chồn. Chiếc xe quái đản ấy hấp dẫn cậu ư?

Chiếc xe vẫn chật chội như ngày hôm qua, như tất cả những hôm khác. Cậu lại bị đẩy vào khu trống. Thực ra cậu có thể chen lấn để giành một chỗ đứng khác. Nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì. Đứng ở đâu thì chân cậu cũng chẳng thể nhúc nhích nổi.

Chờ chút! Cậu chợt nhận ra sự khác biệt. Chiếc xe thì lao bạt mạng và tấm kính vẫn chình ình ở đó.

Cậu muốn gọi cho công ty xe bus, tố cáo chiếc xe không sợ chết này.

Cậu lại dúi về phía trước, mắt cậu vội nhắm tịt. Rồi cậu nhận ra những ngón tay ngày hôm qua trên trán cậu và hơi ấm ngày hôm qua bao trùm lấy cậu.

‘Cậu vẫn chưa hết lạnh à.’

Cậu cố bảo hắn dừng lại ‘Bỏ ra’

Nhưng hắn chỉ nhắc lại câu trả lời cậu đã biết trước.

‘Chỉ cho đến khi cậu hết lạnh.’

Cậu chẳng biết nói gì. Vì cậu còn lạnh lắm. Đứng chờ xe bus luôn biến cậu thành một tảng băng. Nên cậu im lặng. Im lặng nghe hơi thở dịu dàng của hắn trên tóc cậu. Im lặng trong lòng hắn.

Cậu quên mất cậu đã từng tức giận. Rồi môi hắn lại khẽ chạm lên tóc cậu, hắn lại nói tạm biệt và bước xuống, cậu mới nhớ ra.

Hắn bước tới, quan tâm cậu, gần gũi cậu, bất kể phản ứng của cậu. Hắn bắt cậu phải nhớ về hắn chỉ với chút ít hơi ấm, vài đầu ngón tay. Hắn bắt cậu phải nghĩ về hắn như kẻ dễ thương nhất trái đất này.

3. Gío vẫn không ngừng gào ghét, làm cái lạnh run lên bần bật.

Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Phải, vào hôm nay, chẳng gì có thể ngăn cản cậu. Mặc kệ tất cả những cậu bé đưa báo hay tất cả những khóm hoa vàng trên hành tinh này. Cậu sẽ phớt lờ hết thảy, chỉ chăm chăm tiến lên phía trước.

Và cậu đã thành công rồi. Gìơ đây, một mình cậu đứng tại bus stop. Chỉ cần xe bus tới, cậu nhẹ nhàng bước lên. Vậy là chấm dứt câu chuyện điên khùng kia. Cậu sẽ trở lại với chiếc xe hiền lành thân yêu của cậu. Không có chen lấn chật chội, cũng chẳng có sàm sỡ vuốt ve, cậu sẽ lại làm việc một cách khoa học, rắc rối sẽ chẳng có ngóc ngách để chui ra.

Chính là như thế, cái tên chết tiệt kia sẽ lên xe mà không thấy cậu đâu cả. Sẽ không thể trêu chọc cậu thêm nữa. Chẳng có ai mà ôm với chả ấp, hôn với chả hít. Cho hắn nếm mùi cô đơn. Cho đáng đời.

Nhưng mà bỗng dưng cậu thấy do dự. Hắn sẽ cảm thấy cô đơn chứ? Không thấy cậu hắn có buồn không? Hắn có để ý sự vắng mặt của cậu không? Hay hắn sẽ tìm một chiếc gối ôm khác? Một cơ thể lạnh như băng hay chẳng cần lý do gì cả?

Những câu hỏi mỗi lúc một nhiều, chúng đè nặng trái tim cậu, khiến cậu không thể cất bước lên nổi.

Chiếc xe bus thân yêu đang đỗ ngay bên cạnh cậu, kiên nhẫn chờ cậu. Nhưng cậu chỉ nhìn chằm chằm xuống chân, thả mình trong nỗi bất lực.

Chiếc xe từ từ trôi đi, mang theo tất cả bình yên trong cậu.

Hắn có đang chờ cậu không? Cậu biết làm gì nếu hắn không bước tới ôm cậu? Cậu không có cách gì để nhận ra hắn cả. Hắn thì có thể nhận ra cậu từ phía sau. Hắn muốn ôm cậu phải không, đâu phải tại cậu lạnh?

Cậu chẳng biết gì cả. Nên cậu không thể chần chừ được nữa, bỏ qua sợ sệt ngại ngùng, cậu chen lên xe, bên cạnh lũ người không sợ chết.

Không đợi cậu kịp ngạc nhiên, một bàn tay nóng hổi kéo cậu lại, ghì chặt lấy cậu.

‘Anh tưởng rằng em sẽ không tới. Anh sắp khóc đến nơi rồi.’

Miệng lưỡi mới ngọt ngào làm sao, đâu có giống tên độc tài ngày hôm qua. Nhưng mà cậu biết rằng chính là hắn, trước cả khi hắn cất tiếng cơ. Vòng tay ấm áp bao bọc lấy cậu đã nói hộ tất cả.

‘Sao người em lạnh quá vậy? Bộ em được sinh ra ở Bắc cực à?’

Hắn nói bằng những tiếng thì thầm trong tóc cậu. Lần đầu tiên, mũi cậu chạm vào cổ hắn, và cậu ngửi thấy vị ngái ngủ ẩm ương giữa mùa đông, mùi lo lắng quyện trong mãn nguyện. Thật dễ chịu. Cậu muốn chìm trong mùi vị của hắn.

Và cậu dướn lên một chút để ôm chặt hắn hơn, để ghé miệng vào tai hắn

‘Nhưng một khi em hết lạnh, người ta sẽ bỏ em.’

Hắn dời tay khỏi eo cậu, để nâng mặt cậu lên, đối diện với mặt hắn. Và cậu không hiểu vì sao gương mặt ấy thật gần gũi, tựa như họ đã quen nhau từ lâu lắm rồi.

‘Hắn đã đổi ý rồi. Hắn sẽ không bao giờ buông em ra đâu.’

Hắn vừa nói vừa cười. Khi nụ cười kết thúc cũng là lúc nụ hôn bắt đầu. Và cậu cảm thấy may mắn vì mọi người vẫn còn đang bận gật gù.

End

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cau chuyen hay qua, cam on ban da post Len.

tom

On 5/18/2015 at 10:28 AM, mrcool said:

555a20f24b1f1.jpg

 

Tác giả: Lili
Thể loại: SA, romance
Nguồn: VNFiction

————******————

1. Thêm một đợt gió quất ngang cành cây, quét sạch những chiếc lá còn sót lại. Cậu khẽ co người. Gío luẩn quẩn bên dưới làm những bước chân trở nên ngắn ngủn.

Mỗi sáng, cậu bước ra khỏi nhà, đi ngược lên phía trước một đoạn và chờ xe bus. Tất cả mất năm phút.

Cậu có một lịch làm việc khoa học và chưa khi nào cậu sai giờ.

Cậu cố bước nhanh hơn. Nhưng một tiếng động vang lên khiến cậu dừng lại. Gío làm chệnh choạng tay lái, cậu bé đưa báo ngã xuống lề đường. Cậu vội chạy lại, đỡ cậu bé dậy, dựng lại xe và đuổi theo những tờ báo bị gió cuốn đi.

Cậu bé mỉm cười ngượng ngùng cảm ơn cậu. Cậu bé xin lỗi vì đã làm phiền cậu.

Cậu chợt nhớ ra. Cậu lao đi thật nhanh. Nhưng đã muộn. Chiếc xe từ từ lướt qua cậu.

Lần đầu tiên, cậu nhỡ xe.

*****

Cậu co ro trong cái lạnh, sâu trong túi áo khoác, những ngon tay run lẩy bẩy.

Bầu trời dần sáng ra, nhiều gương mặt còn ngái ngủ bước đến. Xe đỗ lại. Họ ùa lên xe. Cậu không thể tin được một chiếc xe lại có thể chứa nổi tất cả bọn họ. Dù loại xe này vốn rộng hơn những cái khác. Xe chia làm hai khu: trên, dưới với những chiếc ghế đôi, còn ở giữa là một khoảng trống. Nó khiến cậu có cảm giác thoải mái, rằng đây không đơn thuần là một chiếc xe chở …người.

Cậu bị đẩy vào khoảng trống, mặt cậu sát rạt với tấm kính. Đây là chiếc xe kinh khủng nhất mà cậu từng biết. Cậu thậm chí không thể quay đầu lại. Giày của cậu không thể nhúc nhích nổi một chút. Và dường như giày của ai cũng vậy.

Cậu không thể hiểu nổi. Tại sao mọi người vẫn cố ngủ thêm vài phút để rồi phải chen chúc nhau như thế này. Nhưng điều đáng sợ hơn là ai cũng bình thản gật gù trong khi chiếc xe hết lượn bên này lại vòng bên kia.

Một lũ người không sợ chết.

Chẳng ai để ý là cậu thực sự hoảng hốt. Chiếc xe như sắp đổ xuống mặt đường và trán cậu sẽ đập vào kính mất. Cậu nhắm mắt lại trước quán tính khủng khiếp ấy.

Rồi một bàn tay đặt lên tay cậu và nắm chặt nó. Trán cậu chạm vào thứ gì đó ấm áp và mảnh khảnh.

Trước khi cậu kịp mở mắt ra, có tiếng nhẹ nhàng bên tai cậu:

‘Cậu có sao không.’

Cậu luống cuống nhận ra người này đang ôm lấy cậu bằng một tay và hơi thở hắn đang phả lên tóc cậu.

‘Làm cái gì thế?’

Chiếc xe lại chòng chành. Cậu lại nhắm mắt. Nhưng bàn tay ấy vẫn ở đó, ngăn cách trán cậu với tấm kính.

‘Không sao chứ.’

Rõ ràng hắn đang cho là hắn có lý do chính đáng cho những hành động kì quái này.

Cậu thấy bực bội ‘ Bỏ tôi ra!’

Hắn khẽ cọ mũi trên tóc cậu, vẫn giọng bình thản ‘ Nhưng người cậu lạnh lắm’

‘Không liên quan ai hết!’

‘Tôi đâu muốn cậu bị lạnh chứ.’

Hắn khẽ siết vòng tay lại, ôm cậu chặt hơn, tựa đầu lên tóc cậu.

Cảm giác ấy có giống như khi cậu thấy một em bé đang khóc ré lên và cậu muốn em ấy đừng khóc nữa, đừng tự làm đau cuống họng của mình nữa.

Nhưng để một tên con trai ôm chặt cứng thế này thật là tệ. Cậu nói bằng giọng nghiêm túc nhất ‘ Bỏ tôi ra!’

‘Chỉ cho đến khi cậu hết lạnh.’

Tên chết tiệt. Cậu chẳng thể cựa quậy nổi và mỗi khi chiếc xe định ngã xuống mặt đường, những đầu ngón tay hắn lại vuốt ve trán cậu. Điều này làm cậu thêm tức giận.

‘Sàm sỡ.’

‘Không phải mà.’

Giống như cậu là gối ôm của hắn vậy. Mà gối ôm thì phải chịu đựng. Cậu lại đang chịu đựng.

Cơn giận làm cậu quên mất những hàng cây cao lớn-dấu hiệu đầu tiên của trường học. Cậu chỉ chợt nhận ra khi môi hắn chạm tóc cậu ’ Tạm biệt’

Hắn buông cậu ra và bỏ đi. Nếu cậu quay lại và cố nhìn theo, cậu sẽ thấy hắn. Nhưng cậu đã đứng im, chờ mọi người xuống hết, mới cất bước.

Chuyện cứ như một giấc mơ, lạ lẫm và đẹp đẽ.

2. Gío đang cố bẻ cong cành cây. Cậu thấy an tâm khi không có ai ở ngoài đường, không có bất cứ cậu bé đưa báo nào.

Nhưng phía trước cậu là một con chó. Nó đang cố phá tan những khóm hoa vàng. Những khóm hoa rực rỡ và đáng yêu trên nền bức tranh mùa đông lạnh lẽo. Khóm hoa đem lại niềm vui cho những kẻ tình cờ lạc bước trên con đường tràn ngập gió này. Khóm hoa tuyệt vời ấy giờ trông bé bỏng và hết sức thảm thương.

Cậu cầm đá ném nó. Nhưng nó chỉ bất ngờ, không thèm lui một bước, quay về phía cậu và sủa dữ dội. Cậu thấy lúng túng. Sao nó không sợ chứ?

Cậu đứng nhìn nó, cho đến khi ánh đèn của chiếc xe từ xa lấp lánh, cậu mới quăng cả cái cặp vào nó.

Con chó bỏ chạy. Cậu lại nhỡ xe.

Cậu có một lịch làm việc khoa học, không có nghĩa là cậu sẽ luôn đúng giờ.

Nhưng cậu chẳng thất vọng. Cậu chỉ thấy bồn chồn. Chiếc xe quái đản ấy hấp dẫn cậu ư?

Chiếc xe vẫn chật chội như ngày hôm qua, như tất cả những hôm khác. Cậu lại bị đẩy vào khu trống. Thực ra cậu có thể chen lấn để giành một chỗ đứng khác. Nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì. Đứng ở đâu thì chân cậu cũng chẳng thể nhúc nhích nổi.

Chờ chút! Cậu chợt nhận ra sự khác biệt. Chiếc xe thì lao bạt mạng và tấm kính vẫn chình ình ở đó.

Cậu muốn gọi cho công ty xe bus, tố cáo chiếc xe không sợ chết này.

Cậu lại dúi về phía trước, mắt cậu vội nhắm tịt. Rồi cậu nhận ra những ngón tay ngày hôm qua trên trán cậu và hơi ấm ngày hôm qua bao trùm lấy cậu.

‘Cậu vẫn chưa hết lạnh à.’

Cậu cố bảo hắn dừng lại ‘Bỏ ra’

Nhưng hắn chỉ nhắc lại câu trả lời cậu đã biết trước.

‘Chỉ cho đến khi cậu hết lạnh.’

Cậu chẳng biết nói gì. Vì cậu còn lạnh lắm. Đứng chờ xe bus luôn biến cậu thành một tảng băng. Nên cậu im lặng. Im lặng nghe hơi thở dịu dàng của hắn trên tóc cậu. Im lặng trong lòng hắn.

Cậu quên mất cậu đã từng tức giận. Rồi môi hắn lại khẽ chạm lên tóc cậu, hắn lại nói tạm biệt và bước xuống, cậu mới nhớ ra.

Hắn bước tới, quan tâm cậu, gần gũi cậu, bất kể phản ứng của cậu. Hắn bắt cậu phải nhớ về hắn chỉ với chút ít hơi ấm, vài đầu ngón tay. Hắn bắt cậu phải nghĩ về hắn như kẻ dễ thương nhất trái đất này.

3. Gío vẫn không ngừng gào ghét, làm cái lạnh run lên bần bật.

Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Phải, vào hôm nay, chẳng gì có thể ngăn cản cậu. Mặc kệ tất cả những cậu bé đưa báo hay tất cả những khóm hoa vàng trên hành tinh này. Cậu sẽ phớt lờ hết thảy, chỉ chăm chăm tiến lên phía trước.

Và cậu đã thành công rồi. Gìơ đây, một mình cậu đứng tại bus stop. Chỉ cần xe bus tới, cậu nhẹ nhàng bước lên. Vậy là chấm dứt câu chuyện điên khùng kia. Cậu sẽ trở lại với chiếc xe hiền lành thân yêu của cậu. Không có chen lấn chật chội, cũng chẳng có sàm sỡ vuốt ve, cậu sẽ lại làm việc một cách khoa học, rắc rối sẽ chẳng có ngóc ngách để chui ra.

Chính là như thế, cái tên chết tiệt kia sẽ lên xe mà không thấy cậu đâu cả. Sẽ không thể trêu chọc cậu thêm nữa. Chẳng có ai mà ôm với chả ấp, hôn với chả hít. Cho hắn nếm mùi cô đơn. Cho đáng đời.

Nhưng mà bỗng dưng cậu thấy do dự. Hắn sẽ cảm thấy cô đơn chứ? Không thấy cậu hắn có buồn không? Hắn có để ý sự vắng mặt của cậu không? Hay hắn sẽ tìm một chiếc gối ôm khác? Một cơ thể lạnh như băng hay chẳng cần lý do gì cả?

Những câu hỏi mỗi lúc một nhiều, chúng đè nặng trái tim cậu, khiến cậu không thể cất bước lên nổi.

Chiếc xe bus thân yêu đang đỗ ngay bên cạnh cậu, kiên nhẫn chờ cậu. Nhưng cậu chỉ nhìn chằm chằm xuống chân, thả mình trong nỗi bất lực.

Chiếc xe từ từ trôi đi, mang theo tất cả bình yên trong cậu.

Hắn có đang chờ cậu không? Cậu biết làm gì nếu hắn không bước tới ôm cậu? Cậu không có cách gì để nhận ra hắn cả. Hắn thì có thể nhận ra cậu từ phía sau. Hắn muốn ôm cậu phải không, đâu phải tại cậu lạnh?

Cậu chẳng biết gì cả. Nên cậu không thể chần chừ được nữa, bỏ qua sợ sệt ngại ngùng, cậu chen lên xe, bên cạnh lũ người không sợ chết.

Không đợi cậu kịp ngạc nhiên, một bàn tay nóng hổi kéo cậu lại, ghì chặt lấy cậu.

‘Anh tưởng rằng em sẽ không tới. Anh sắp khóc đến nơi rồi.’

Miệng lưỡi mới ngọt ngào làm sao, đâu có giống tên độc tài ngày hôm qua. Nhưng mà cậu biết rằng chính là hắn, trước cả khi hắn cất tiếng cơ. Vòng tay ấm áp bao bọc lấy cậu đã nói hộ tất cả.

‘Sao người em lạnh quá vậy? Bộ em được sinh ra ở Bắc cực à?’

Hắn nói bằng những tiếng thì thầm trong tóc cậu. Lần đầu tiên, mũi cậu chạm vào cổ hắn, và cậu ngửi thấy vị ngái ngủ ẩm ương giữa mùa đông, mùi lo lắng quyện trong mãn nguyện. Thật dễ chịu. Cậu muốn chìm trong mùi vị của hắn.

Và cậu dướn lên một chút để ôm chặt hắn hơn, để ghé miệng vào tai hắn

‘Nhưng một khi em hết lạnh, người ta sẽ bỏ em.’

Hắn dời tay khỏi eo cậu, để nâng mặt cậu lên, đối diện với mặt hắn. Và cậu không hiểu vì sao gương mặt ấy thật gần gũi, tựa như họ đã quen nhau từ lâu lắm rồi.

‘Hắn đã đổi ý rồi. Hắn sẽ không bao giờ buông em ra đâu.’

Hắn vừa nói vừa cười. Khi nụ cười kết thúc cũng là lúc nụ hôn bắt đầu. Và cậu cảm thấy may mắn vì mọi người vẫn còn đang bận gật gù.

End

Cau chuyen hay qua, cam on Nguni da post len

Share this post


Link to post
Share on other sites

Create an account or sign in to comment

You need to be a member in order to leave a comment

Create an account

Sign up for a new account in our community. It's easy!


Register a new account

Sign in

Already have an account? Sign in here.


Sign In Now
Sign in to follow this  
Followers 0